| Đáng Tôn Của Sự Chậm Rãi Đọc: II Phi-e-rơ 3:1-9 II Phi-e-rơ 3:9 “Chúa không chậm trễ về lời hứa của Ngài như mấy người kia tưởng đâu.” Nếu có một cuộc thi về hầu hết các đức tính chung, tôi cho là “nhanh nhẹn” chiếm vị trí hàng đầu. Nhìu nơi trên thế giới dường như bị ám ảnh bởi tính mau lẹ. “Nhanh nhẹn” gây điên cuồng, nhưng chẳng đưa chúng ta đến đâu cả - chỉ mau lẹ thôi. Trong “In Praise of Slowness” của mình, Carl Honoré nói: “Thời khắc đã đến thánh thức nỗi ám ảnh của chúng ta bằng việc làm mọi thứ cách vội vã, tốc độ không phải lúc nào cũng là chiến lược tốt nhất.” Theo lời Kinh Thánh, ông ấy đúng. Phi-e-rơ cảnh báo rằng trong những ngày cuối cùng, người ta hẳn sẽ nghi ngờ Chúa vì dường như Chúa chậm trễ (xao lãng) trong việc thực hiện lời hứa rằng Ngài sẽ trở lại. Tuy nhiên, Phi-e-rơ chỉ ra rằng sự dường như chậm trễ này là một diều tốt. Đức Chúa Trời đang bày tỏ sự kiên nhẫn của Ngài bằng cách cho con người thêm thời gian để ăn năn (II Phi 3:9), và điều này phù hợp với bản tánh của Ngài, kiên nhẫn và chậm nóng giận (Xuất 34:6). Chúng ta cũng phải chậm nóng giận – và chậm nói (Gia 1:9). Theo Gia-cơ, “sự nhanh nhẹn” được dành cho lỗ tai của chúng ta. Chúng ta phải mau nghe. Thử nghĩ xem có bao nhiêu rắc rối chúng ta đã có thể tránh được nếu chúng ta học cách biết lắng nghe – thật sự lắng-nghe, không chỉ ngừng nói – trước khi nói. Trong sự vội vàng để đạt đến mục tiêu hoặc các kỳ hạn, chúng ta hãy nhớ tăng tốc cho việc lắng nghe và giảm bớt tính nóng nảy và miệng lưỡi chúng ta. - Julie Ackerman Link Hỡi lòng ta, kiên nhẫn đến đều Là bước người cao quí nhất đang theo Biết điều chỉnh khiến lòng an tịnh Trong mọi điều làm trọn ý Cha ban. |